Saturday, January 31, 2009

Về Đâu


Về Đâu
Uyên Thảo

Trả được không ? Năm tháng ấy xa xưa
Đêm tân hôn giữ gì cho tôi nữa ?
Tôi vẫn chờ dù chỉ là chút nhỏ
Một chút tình người có bán đi chăng ?

Ai đang vui âu yếm giấc mộng lành ?
Ai ngồi đây, day dứt từng kỷ niệm ?
Đừng bỏ lỡ dù chỉ là hư ảnh
Cứ vui đi, có một kẻ đứng nhìn

Thật lặng im, tôi nghe rõ từng cơn
Nghe hơi thở gấp gáp vào khoảng vắng
Nghe nhịp đập nhanh nhanh dường thắt chặt
Xột xoạt nghe chăn chiếu cũng rên lời…

Tôi muốn uống và no nê vô vạn
Của hồn em ướt đẫm một màn sương
Làm sao được ? Đêm tân hôn người ấy,
Nào phải tôi - người gác cửa lặng thầm

Và để rồi

Bờ môi ai đang mơn cả làn da ?
Trời hỡi ôi ! Tim sao giờ đau lạ
Trời hỡi ôi ! Tôi về trong vật vã
Người người ơi! Tôi mất cả người rồi…


Dù không còn là của mình nữa nhưng mình vẫn còn hy vọng, dù chỉ là rất mong manh....

Có Những



Có Những...
Uyên Thảo

Có những thứ không ngôn từ định nghĩa
Có những điều chợt đến cũng chợt đi
Có những lời chưa được nhắc, được ghi
Có những người hóa thân vào sách sử

Có những lúc bồi hồi, buâng khuâng, vu vơ nhất
Cũng lúc lặng yên, bình tĩnh đến lạ thường
Có con đường đặt chân đến rồi quên
Có không gian trôi xa dần mãi mãi…

Có những người anh ra đi… biết khi nào trở lại…?
Có những người em đứng mãi ngóng con thuyền
Có mẹ già bịn rịn, có người vợ ôm con
Có mộ bia đã nằm yên viễn xứ

Có bài ca nâng chân người lữ thứ
Có ánh trăng vàng chiếu chênh chếch trong đêm
Có mình tôi nhặt chút lá… để nhớ, để buồn thêm…
Có đàn tơ nắn theo từng cung nhịp

Có bài thơ, bức tranh trên giấy điệp
Có những cành mai, câu chúc đón xuân về
Có những ân tình sâu đậm đượm hồn quê
Đã phôi pha… có bao giờ trở lại…?

Một Khoảng Trời Trong Kí Ức


MỘT KHOẢNG TRỜI TRONG KÍ ỨC
Uyên Thảo

Lục bình trôi trên dòng sông Vàm Cỏ
Bên ven bờ ướt đẫm chút hơi sương
Sớm tinh mơ cây cỏ đứng khiêm nhường
Nghe quyên hót trên cành đang rộn rã

Quê miền Nam êm đềm, xinh đẹp quá!
Chiếc cầu tre, cây chuối, mấy hàng câu
Trên đồng cạn, dưới đồng sâu
Bác nông phu quanh năm còn cày cấy

Mưa lất phất nghiêng nghiêng vai người ấy
Hé nụ cười chớm nở đón bình minh
Hò…hò lơ, câu hát đậm ân tình
Vui cuộc sống, quên nhọc nhằn vất vả…

Dáng mẹ tôi, tảo tần trên lối nhỏ
Gánh mớ rau đi vội kịp chợ đông
Áo bà ba ướt đẫm lúc trời giông
Giọt mồ hôi lăn dài đôi gò má,

Ầu ầu ơ, lời ru bên cánh võng
Mái tranh chiều đưa giấc ngủ đầu nôi
Vai mẹ tôi quàng nặng gánh bên đời
Hằn sâu những vết chân chim mẹ hỡi!

Ta đã mơ, nghe đôi điệu lâm thôn
Chày giã mau gạo đều đêm trăng sáng
“Hò…hò…khoan, hỡi khoan hò khoan
Nhanh nhanh nhanh, đưa ngược về đô thành…”

Nắng dần lên, ruộng lúa chín ngát hương
Tay cần lao chăm bón từng gốc rạ
Vun đọt bắp, tỉa đọt cà mới trổ
Nuôi đàn con rau cháo vẫn vui vầy

Thanh bình lên cuộc sống mới no say
Gái cùng trai hẹn hò duyên đôi lứa
Đêm đã tàn, ngày đang lên tươi mới
Ôi đâu đâu cũng thấy nét rạng ngời

Từng chiếc xuồng ba lá mái buông trôi
Chèo nhẹ khua đưa đẩy làn nước nổi
Mộc mạc thay, nơi gạo trong nghĩa nặng
Êm đềm thay, đời chất phát quê mình

Nhớ hôm nào, đêm gió mát trăng thanh
Đi trên sông thả hồn mơn theo sóng
Long lanh nước, nhè nhẹ thôi người nhé!
Kẻo vô tình làm mất bức tranh sao

Một miền quê trong kí ức ngày xưa
Có đổi khác, tôi đâu nào biết được
Có cánh cò chiều, sớm, trưa đuổi rượt
Có đôi bài vọng cổ, khúc dân ca…

Quê hương ơi! Hai tiếng thật đậm đà
Đã trót ghi, in mãi vào trong dạ
Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa rồi, đừng quên cội người ơi!

Muốn đưa tay ôm sóng nước vào lòng
Thỏa thích bơi, bẻ đôi nhành hoa dại
Tuy xa xôi, cách trở…nhưng gần lại
Vì quê hương chỉ có một trên đời

Máu Tuyết



(Chỉ cần đọc bài này, người sẽ hiểu tình yêu tôi dành cho người biết đến nhường nào)

MÁU TUYẾT
Uyên Thảo

Một vùng núi tuyết đỏ au au
Ai gánh máu tôi đi về đâu ?
Sao người gánh máu đi trên tuyết
Đem về bán lấy chút nhân duyên

Sắc bạch giờ đây chuyển thành hồng
Nhuộm màu đỏ thắm của người ngông
Một vùng, một sắc pha màu máu
Ôi là đau ! Máu của tôi chăng ?

Lênh láng một màu máu đỏ tươi
Khói nóng bốc lên cao tận trời
Máu rơi trên tuyết sao nóng vậy ?
Lạnh không bằng nóng của lòng tôi

Rồi mai tôi sẽ trút nguồn cơn
Trút sạch máu đi để dỗi hờn
Trút sạch tim gan cùng tất cả
Phơi khắp trên non biết máu còn ?

Máu pha màu tuyết có đẹp không ?
Nhìn xem đi nhé trắng tựa bông
Điểm thêm phơn phớt màu máu đỏ
Thành một màu hồng in vào lòng

Bán hết máu rồi sao chẳng mua
Nổi một tấm thân, cứ tưởng đùa
Máu tuy nhiều vậy nhưng vô giá
Chữ “tình” em quá đỗi kiêu sa

Trời hỡi! Mai này tôi mất đi
Còn chi giọt máu nhỏ phân ly ?
Còn chăng xương cốt tôi màu trắng ?
Ngả xuống người qua có biết rằng ?

Có ai thương xót chút tình côi
Đem ép máu tôi ra thành đôi
Một bên là tuyết bên này máu
Đừng lẫn vào nhau tan vỡ mau

Máu tình, máu nghĩa, máu thủy chung
Cứ chảy ra đi đến tận cùng
Người ơi nhìn máu - nhìn tôi đó
Máu đỏ thay lời yêu dành cho

Gánh máu đi nhanh, mau đi nhanh
Xem chừng không kịp lúc tàn canh
Sáng ra người bước đi đường mới
Không thấy xác tôi chết thật rồi…

Có Về


CÓ VỀ ?
(Tặng MM)
Uyên Thảo

Mai có về không em ?
Cánh đồng hoang chiều ai đợi ?
Cánh chim bay vời vợi
Về đi em! Tiếc nữa làm gì ?

Có về không em ơi ?
Mẹ già giờ đứng ngóng
Rưng rưng dòng mắt lệ
Có biết chăng ? Sao chẳng thấy em về ?

Mai em đã về chưa ?
Phố phường buồn, anh cũng vậy
Khói lam vờn chân mây
Người giờ đâu chẳng thấy ?

Mai có về không em ?
Thời gian nào qua mãi
Chắc chỉ về trong mơ
Người về đi, tôi ngóng đợi từng giờ

Về giữa lúc ban trưa
Khi bình minh hửng sáng
Về giữa lòng hoang sơ
Khi hoàng hôn tắt lịm

Về! Về lại những dòng sông
Câu hò trên bến lở
Con thuyền ai xa đưa
Mái chèo khua lối nhỏ

Biết em có về không ?
Mà bơ vơ khắc khoải
Tháng ngày như gần lại
Không gian như là tơ, se lại nỗi mong chờ

Em hãy về em nhé!
Về với anh em ơi!
Mẹ già còn chờ đợi
Quê nhà đâu xa khơi

Nửa vòng trái đất thôi
Về tiếng khóc đầu nôi
Với muôn vàn kỷ niệm
Mai có về em ơi ?

Về Với Biển



VỀ VỚI BIỂN

(Tặng người em gái với một tấm lòng trân trọng và biết ơn)
Uyên Thảo


Xa lâu rồi giờ trở lại nơi đây
Nha Trang ơi! Ta về nghe sóng hát
Nghe trong gió lời thì thầm của biển
Hơi mặn nay có còn giống thuở nào ?

Chẳng nơi đâu để nhớ phải không em ?
Chỉ Nha Trang chứa chan từng kỷ niệm
Trong rạo rực có chút gì thầm lặng
Đang nằm im tận hưởng phút giao thời

Nghe gì không ? Tiếng sóng vẫn xôn xao
Rì rào đưa dư âm thành khúc hát
Ôm hơi thở và say mê hơi thở
Của đại dương, của rặng liễu ru buồn…

Bãi cát xưa còn in dấu chân em ?
Nước triều lên lấp dần từng dấu vết
Đêm nay gió, sao gió nhiều đến vậy ?
Tóc em bay huyền diệu mảnh trăng đầy

Kể tôi nghe tâm sự những ngày qua
Xa Nha Trang thấy lòng mình trống trải
Nhiều lúc khóc và nhiều lần lạc lõng
Em chỉ mơ, chỉ ước đến ngày về

Nhìn em cười khi trở lại biển xưa
Tuy bãi cát đôi chỗ giờ đã lấp
Đêm nay gió, nhưng tim thì thật ấm
Em thấy lòng thanh thản phải không em ?

Trong mắt em biển sẽ đẹp làm sao ?
Thử hình dung nhưng chắc là không thể
Em có biển, bỉển là lòng em đó
Thật mênh mông và chan chứa tình người

Bỉển dịu êm và em cũng dịu êm
Biển cồn cào riêng em thì bình lặng
Em luôn vậy bởi vì còn e ấp
Hơi e dè và sợ sệt phải không ?

Muốn đưa em dạo quanh bãi cát vàng
Hưởng hơi nắng trong nồng cay của biển
Nhưng thời gian, thời gian sao ngắn ngủi ?
Mọi ước mong đành hẹn đến khi nào ?

Ngồi bên em, với biển cả quê hương
Tôi muốn hát nhưng nào có được
Bởi sóng cuốn âm vang dường mừng rỡ
Đón em về, người em gái tôi ơi…

Một lúc thôi nhưng sẽ nhớ trọn đời
Đêm Nha Trang trong tôi nhiều xúc cảm
Viết tặng em như nhắc thầm hãy nhớ
Biển quê hương mong và đợi em về

(18/11/2005)

Hiến Dâng


HIẾN DÂNG
Uyên Thảo

Đến với tôi một đêm thôi người nhé!
Dẫu chỉ là lời hứa mà thôi
Dẫu chỉ là câu nói đầu môi
Người biết chăng đêm nay tôi chờ đợi

Đến với tôi mặn nồng đêm chăn gối
Trao nhau lời ước nguyện mãi tròn đôi
Tôi đã yêu thì sẽ chẳng chia phôi
Mặc giông bão, trời đất đều sụp đổ

Đến với tôi mang nụ hôn mời gọi
Rất đắm say, trao trọn trái tim này
Tôi chờ đợi có phải là vô vọng ?
Nếu thiếu em, tôi sẽ đợi muôn đời…

Cũng Đành Lãng Quên




CŨNG ĐÀNH LÃNG QUÊN
Uyên Thảo

Khói thuốc bay đưa tôi vào dĩ vãng
Chẳng niềm vui chẳng rộn rã tiếng cười
Chẳng hồn nhiên trong trắng tuổi hai mươi
Chỉ đau thương và ngập tràn nước mắt

Nhớ cái thuở hai đứa cùng cắp sách
Ánh mắt nhìn e ấp chẳng dám trao
Cánh phượng rơi nức nở một câu chào
Thế là hết đưa người xa tầm với,

Người bước đi đến phương trời mong đợi
Tôi ngồi đây trang nhật ký úa màu
Lật từng trang quặn thắt nỗi niềm đau
Đau của yêu, của thương, của hận…

Nhưng tình tôi mãi mãi là cùng tận
Như đại dương con sóng vẫn vỗ về
Như bài ca réo rắt buốt sơn khê
Đã ngân lên cùng tôi, cùng dòng lệ

Hãy cho tôi một phút buồn lắng đọng
Nằm xuống nghe tiếng đập của tim người
Rạo rực, say mê chẳng cay đắng ê chề
Được bao lâu hay thoáng qua người hỡi ?

Tình là gì, người ơi tôi mong đợi
Yêu là gì, người có đợi lời tôi
Tình và yêu sao chẳng chịu cặp vần
Như tôi, người dần xa nhau mãi mãi

Đêm từng đêm, đường độc hành xa vợi
Tìm bóng người trên lối cũ thân quen
Trên niềm đau hằn vết một linh hồn
Để tình chết trên tay tôi nắm giữ

Bóng xế tà ga chiều loang màu mắt
Đưa tôi đi vĩnh biệt mối tình đầu
Sầu gọi sầu náo nức những đêm thâu
Len nhè nhẹ tiếng lòng tôi nức nở
Cũng chìm dần quên lãng tiếng mưa ngâu…

Bạn Tôi


Gửi những bạn tôi… (toàn bộ cuộc đời tôi đó)
Uyên Thảo

Đố người hiểu được lòng tôi
Đố người hiểu được tình tôi với người
Đố người hiểu được tiếng cười
Chỉ là giọt lệ cho đời mua vui
Lãng quên chỉ nhớ chẳng nguôi
Lãng quên chỉ chuốt chuỗi ngày sầu đau
Giọt vui là những giọt sầu
Mang từng giọt nhỏ vùi đầu suốt đêm
Tìm vui chỉ thấy buồn thêm
Thôi đành lặng lẽ bên thềm hát ca
Nghìn năm lệ đá có già ?
Nghìn năm người cũ qua phà sang sông
Ôm đàn một bóng ngóng trông
Chong đèn một bóng cô phòng trách than
Trời cho tôi chỉ phũ phàng
Bao giờ trả hết bẽ bàng đắng cay ?
Cuộc đời vay trả, trả vay
Còn mơ chi lúc sum vầy bên ai
Tình tôi một giấc mộng dài
Duyên trời đã định an bài người ơi
Tiếc vì vẫn thấy chơi vơi
Tiếc vì người chẳng trao lời với tôi
Bây giờ đã thế đành thôi
Đời còn tiếng hát cho chồi lên xanh
Xin mang niệm khúc yên lành
Xóa tan đi hết để giành làm chi
Cuộc đời có được mấy khi
Hãy vui lên nhé lo chi mà phiền
Quanh ta còn những bạn hiền
Còn Quyên, Sơn nữa, ATULA nè
Lại thêm bạn ka - ti - e
Thùy Linh nữa chứ, Trúc Phương…phải rồi !
Thêm một bạn ở Nha Trang
Tên hoacuctim cô nàng xa quê
Nhiều bạn kể nữa dài ghê
Hẹn khi khác nhé bởi thơ hết rồi
Đọc xong có nhớ đến tôi
Vài dòng gửi lại chờ hồi âm nha !!!

Nguồn Cảm Hứng




NGUỒN CẢM HỨNG
Uyên Thảo

Gió đẩy mây, mây cuộn tròn trên bãi
Nằm thảnh thơi nghe sóng hát thì thào
Hình như có đôi chút gì lay động
Đang thầm thì có phải tiếng tâm tư ?
Dù có phải cũng chỉ là thổn thức
Và hơi mây nhờ gió lại mang về…

Như chợt tỉnh sau phút trầm tư ấy
Mây lại bay trên đôi ánh sao buồn
Để dịu vợi và thêm phần dịu vợi
Chợt mưa về sau những phút mây qua,
Cả đất trời như bừng tỉnh đê mê
Uống ngây ngất lệ tình đang tí tách
Ngàn sự sống lại trào dâng từ đấy
Lại du dương và lay động thơ lòng.

Mây nương gió, gió đưa mây về bến
Dừng chân đây và sẽ nghỉ nơi đâu ?
Có ghé lại hãy đem vầng mây ấm
Sưởi lòng tôi rồi lan tỏa hơi nồng
Cho ý vị theo gió mây tìm đến
Ý càng nồng thi hứng sẽ bay cao,
Gió là thơ, mây kia là điệu nhạc
Gom vần thơ ghép nên khúc nhạc đầy
Ta sẽ hát thay lời nào ấp ủ
Ngân âm buồn vang vọng khúc thi ca.

Tâm Sự Mùa Trăng


TÂM SỰ MÙA TRĂNG
Uyên Thảo

Người đã xa tôi giữa mùa trăng,
Cây cỏ lặng im chẳng nói rằng
Hứng ánh trăng vàng, trăng mộng mị
Soi từng lối nhỏ nẻo người đi…

Núi đã ôm trăng chết ngất rồi
Tôi ôm nàng ấy có gì vui ?
Trăng lên cao mãi xa dần núi
Nàng cũng đi rồi bỏ cuộc vui

Tình đến mùa trăng đi mùa trăng
Thơm như làn gió - ngửi được chăng ?
Thơm như hương tóc vờn đôi áo,
Chấp cánh hồn mình đến trăng sao

Trăng mới lớn lên có thẹn thùng ?
Không gian dày đặc một màn nhung
Lòng anh trăng cả, em cũng vậy
Anh có trăng, em cũng là trăng

Trăng đầy, trăng khuyết, trăng sẽ vơi
Tình ơi đừng thế kẻo ngậm ngùi,
Nửa vầng trăng chết hồn tôi chết
Ai sẽ mang trăng cứu rỗi hồn ?

Muốn viết thơ lên tận Quảng Hàn
Giận trăng chia nửa, kẻ sang ngang
Người ôm gối lẻ, người xa biệt
Chức Nữ, Ngưu Lang mộng khối sầu…

Trăng hỡi! Trăng ơi! Trăng giờ đâu ?
Ánh trăng còn dưới đáy sông sâu ?
Có người đã vẽ trăng lên giấy
Để khi trăng khuyết ngỡ trăng đầy,

Ai nỡ làm trăng phải khóc thầm ?
Khói lam chiều biếc đứng lặng câm
Chẳng trôi đưa lối thuyền xa bãi
Mái chèo ai đậu bến sông trăng ?

Mây gió về đâu chẳng ghé qua ?
Nhà trăng cạnh đó, có chi xa ?
Có đám rêu xanh tường giậu thắm
Có vàng ánh liễu rũ đêm thanh…

Lạc bước dừng chân hỏi chuyện trăng,
Bước nữa sao đây ? Phải ngập ngừng…
E chắc nàng trăng đang nằm ngủ
Sợ nàng thức giấc giữa đêm thu

Tôi ngồi trên sóng để câu trăng
Thả chút hồn thơ, chút thẫn thờ
Hời hợt bóng trăng in làn nước
Gió qua nhòe cả nét sao băng

Ai đã đặt tên em là trăng ?
Ánh vàng ai dệt với ai căng ?
Nhiều đêm sờ sẫm bên song cửa
Cất tiếng khẽ khàng gọi cố nhân…

Tôi muốn bẻ trăng ra thành đôi
Ngậm vào hồn đó sợ chia phôi
Ý thơ nghe động mà khơi dậy
Dào dạt muôn trùng giữa biển khơi

Nhiều lúc cũng muốn giỡn trăng chơi,
Sợ chị Hằng kia quá lả lơi
Đong đưa tình ái mùa trăng sáng,
Chia cách đôi nơi lúc úa tàn

Giữa mùa trăng sáng sao nỡ xa ?
Chẳng đợi trăng lên rót đậm đà,
Đem trăng về ghép mùa nhung nhớ
Nhớ để rồi thương, nhớ để thương

Đêm nay tâm sự với nàng trăng
Trút bớt tâm tư - cạn hết chăng ?
Người xa tôi mãi mùa trăng ấy
Mùa trăng ơi hỡi, giận mùa trăng…

Sóng Lòng




SÓNG LÒNG
Uyên Thảo

Bao đêm rồi ngọn đèn soi bóng nhỏ
Tâm sự này viết nên những dòng thơ
Buồn, nhớ, đau thương cả cay đắng ê chề
Từng nét chữ thay tiếng lòng nức nở…

Ôi! Trùng dương có muôn vàn sóng vỗ
Nhưng sóng nào là tiếng sóng lòng tôi?
Sóng của tôi sao chẳng chịu xô bờ
Chỉ lặng lẽ, cô đơn ngóng đợi
Chẳng hòa mình vào nhịp thở trùng khơi...

Đợi gì đây? Đợi bình minh hửng sáng?
Hay mây hồng e ấp phía xa xa
Hay vì sao lạc mãi tận phương nào
Hay Ô Thước bắt cầu chia đôi ngả
Chỉ cúi đầu lặng im không đáp trả
Lệ lăn dài làm mặt sóng xôn xao

Vô thường ấy, sóng ơi đừng mong đợi
Sóng hôm này, mây xám của ngày mai
Thành làn mây bay khắp bốn phương trời
Cho nỗi nhớ vẫy vùng trong trời rộng
Để tìm hình bóng cũ, dấu yêu xưa
Phút bàng hoàng chợt bỗng đổ cơn mưa
Ướt bờ vai người yêu xưa bé nhỏ
Giờ đợi chờ chẳng ai đón ai đưa…

Phương xa đó không biết người còn nhớ
Dĩ vãng nào năm tháng chẳng phôi pha
Dù là mây, là gió cõi hư vô
Không sao xóa lời tri âm trao tặng,

Sóng tôi ơi! Xin sóng đừng lặng lẽ
Gào thét đi cho vơi bớt đau buồn
Đừng nhỏ lệ chỉ thêm phần tủi hận
Lệ nhỏ rồi người có trở về không?

Vẫn biết thế nhưng sóng lòng vẫn thế
Đêm từng đêm thổn thức vẫn gọi về
Qua lời ca điệu đàn như trách oán
Như cam đành cho số phận nhỏ nhoi
Cho giấc mộng tan dần vào quên lãng
Thành sương mờ che lấp mảnh trăng thu
Để lá vàng chẳng buồn thôi trút nữa
Bao lá vàng là bấy giọt sầu rơi
Đong đầy mãi thành sông ra biển lớn
Hòa nhịp thành đợt sóng thủy triều dâng.

Đau thương ơi hãy cùng đến một lần
Đau một lần chỉ một lần người hỡi
Một lần thôi và không còn trở lại
Để sóng lòng vẫn vỗ nhịp mông mênh.

(Nha Trang, ngày 20/3/2005)


Xin Đừng Là Dĩ Vãng


XIN ĐỪNG LÀ DĨ VÃNG
Uyên Thảo

Đi suốt cuộc đời tôi lại về quê cũ
Về với người bạn nhỏ của tôi ơi
Bạn của tôi giờ còn sao chẳng thấy ?
Để ta tìm rồi tự hỏi riêng ta !
Tôi xin gọi thời gian về lắng đọng
Để lắng nghe tiếng vó ngựa ban chiều
Để hình dung bóng bạn ngày tiễn biệt
Nghe tiếng người trong tiếng gió xôn xao…

Đi suốt cuộc đời ai đã nỡ mang theo ?
Nhan sắc tàn phai, mưa chiều phố nhỏ
Bạn xa tôi cho tôi tìm bóng bạn
Hỏi riêng mình dù biết trả lời sao ?
Tôi xin mang không gian vào tịch lặng
Để ngồi ngâm câu thơ của bạn hiền
Để nhắc khẽ dòng tâm đồng dang dở
Cảm tiếng người trong kí ức bơ vơ…

Đi suốt đời nhưng rồi sẽ về đâu ?
Có phải quê hương, dáng hình xứ sở ?
Chân nhẹ bước bỏ những gì ở lại ?
Sao chẳng quay lưng nhìn ánh mắt bạn mình ?
Tôi xin tặng đôi dòng làm hành lý
Tiễn bạn đi biết sẽ chẳng nên lời
Khi chợt nhớ ân tình tôi và bạn
Dạo phím đàn tim sẽ nối nhịp tim…

Giờ biết ai giải bày niềm tâm sự
Trả giùm ai chút hương phấn cho đời
Ru hồn ai đâu chỉ bằng tiếng nhạc
Khẽ rung lên mơ từng gót chân về…

Tiễn Chân Người




TIỄN CHÂN NGƯỜI
Uyên Thảo

Khóc giữa đêm đen gió não nùng
Yên nghe trời đất thử hình dung
Hạt rơi tí tách chiều đưa tiễn
Lất phất giọt sầu giữa khoảng trung

Lát đát bên sông mấy nếp nhà
Giữa vùng tê tái buốt khơi xa
Đọng từng giọt nhỏ qua muôn lá
Rả rích thâu canh lúc xế tà

Đi giữa trời đêm xa vẳng thôi
Rát mặt cất bước buổi chia phôi
Trông người dáng nhỏ mờ sương khói
Có biết cuộc vui giữa lúc rồi ?

Khách hỡi! Sao rời giữa sắc giông
Hạt rơi đưa tiễn rũ bụi lòng
Lành lạnh chăn gối tìm hơi ấm
Hỏi lòng biền biệt có nhớ không ?

Mưa Hà Nội


MƯA HÀ NỘI
Uyên Thảo

Cơn mưa phùn rơi những hạt đầu tiên
Xa vắng dòng sông đôi bờ liễu rũ
Ôm thành phố dưới mưa chiều vội vã
Một phút trầm tư câu kinh nguyện vọng về

Hà Nội ơi ! Ta nhớ những chiều mưa
Rơi từng giọt thương còn vương mùi hoa sữa
Nước hồ trong cũng vội vàng lay động
Mong những đợt mưa và phơn phớt sương mờ
Chừng không phải, có lẽ nào không phải ?
Tiếng của mưa hay tiếng nói năm nào ?
Nhưng chợt đến rồi chìm vào trong gió
Tan giữa thinh không vài bọt nước lưng trời...

Ai đem mưa giăng phố cổ còn say ?
Run rẩy trong mây sa từng giọt lệ
Năm cửa ô vó ngựa thồ đã vắng
Rèm đu đưa hóng cơn gió thu đầu,
Nhớ hơi lạnh chớm lên từ lòng đất
Rồi ấm dần nghi ngút bát chè xanh
Một ánh mắt, một con đường xa lắm
Một khoảng chênh vênh lạc lõng một tiếng lòng

Đèn đã sáng, bừng giữa lòng thành phố
Ta tưởng chừng đâu đó các vì sao
Ôi bức tranh ! Một bức tranh tuyệt bút
Đang trải dài và níu bước chân qua
Trong yên lặng có phách đàn vọng lại
Xen lẫn vào mưa là một khúc dương cầm

Ta vội hái mùa thu và thêm chút mưa buồn
Điểm lên từng dãy nhà góc phố
Mưa Hà Nội có vẻ gì hoang vắng
Có lẽ vì từng cơn gió heo may ?

Đêm Sân Ga



ĐÊM SÂN GA
Uyên Thảo

Sân ga chiều lất phất giọt mưa bay
Ướt tóc mai se lạnh mảnh trăng gầy
Tay cầm tay ánh mắt thay lời nói
Lệ lăn dài nhỏ lấp xuống môi khô

Mai xa rồi còn tiếc nhớ không em?
Khép nhớ nhung trôi dạt bến neo dừng
Khép xót xa xin ru tình về gần
Mang theo người một chút nhớ bâng khuâng

Hát thay lời biệt khúc tiễn chân em
Hoàng hôn xanh xin đừng tắt im lìm
Còi hú vang tàu chuyển bánh đi dần
Xa thật rồi giờ đã khuất nơi xa

Ai đi rồi còn mãi ngóng trông ai?
Đường em đi phai nhạt dấu chân hồng
Sân ga buồn đèn đêm cũng lặng tắt
Bước âm thầm mình về giữa bao la…

Khúc Mưa


KHÚC MƯA
Uyên Thảo

Đã bao đêm ngắm mưa ngoài khung cửa
Từng hạt buồn, từng hạt nhẹ nhàng rơi
Hạt theo gió nghiêng nghiêng qua mái lá
Hay thẫn thờ đánh khẽ một nhành cây
Mưa cứ thế thâu đêm mưa rả rích
Tiếng côn trùng hòa nhịp với tiếng mưa
Khúc đồng quê trỗi dậy tự bao giờ
Hay khúc biệt ly, khúc sầu, khúc nhớ.

Cánh nhạn bay trong làn mưa vội vã
Tuy mệt nhoài nhưng có cặp, có đôi
Chẳng như tôi ôm trọn suốt cuộc đời
Yêu thầm kín một người qua ánh mắt
Tôi ngồi đó như đợi chờ tri kỷ
Chờ ai đây ? Chờ mãi đến bao giờ ?
Chờ mưa tạnh ửng hồng chân trời đỏ
Chờ bình minh mang nắng ấm êm đềm.

Nhưng ánh dương chỉ đến rồi vụt tắt
Trời kéo mây đem giông tố cho đời
Cho nhạn kia đôi cánh phải xa vời
Khúc đồng quê chẳng ai buồn ru nữa
Trời cứ thế, tôi vẫn ngồi như thế
Nhìn sự đời xoay chuyển có ai hay
Nhấp cà phê đầu lưỡi nỗi đắng cay
Dòng lệ nhỏ lăn dài đôi bờ má.

Tôi bật khóc như chưa bao giờ khóc,
Như trách hờn trời chia rẽ đôi nơi
Nụ tầm xuân xanh ngát đã bao đời
Xin hái khẽ trao người thay lời nói
Chợt bừng tỉnh ôi thôi là ảo mộng
Mộng ban đầu đâu phải dễ lãng quên
Như đời tôi năm tháng vẫn lênh đênh
Theo mưa đó trôi dần ra biển lớn
Bồng bềnh mãi biết đâu là bờ bến…
Biết ai người thương lấy cánh bèo kia ?

Mưa vẫn tuôn từng hạt nhỏ não nề
Khóc tiễn tôi, tiễn tình vào quên lãng…

Lẽ Thường



LẼ THƯỜNG
Uyên Thảo

Một người yêu nữa đã phụ tôi
Đi về góc biển cuối chân trời
Để tôi chìm đắm trong hư ảo
Mịt mờ sương khói não nùng rơi.

Khe khẽ trong đêm vẫn gọi tên
Nhưng sao trời đất chỉ im lìm
Đâu người đáp trả? Người đáp trả?
Chỉ có riêng tôi để lắng chìm

Đưa người sao chẳng đưa qua sông
Sang bến đò ngang mãi ngóng trông
Hoàng lâu trong cõi in trong cõi
Hạc đã bay rồi bỏ cuộc chơi

Chiều chiều ta lại ngắm sao rơi
Thả cánh bèo trôi đến tận trời
Đêm về viết nốt dòng tâm sự
Hận kẻ phụ tình dạo phím lơi

Xa rồi thôi cũng đã chia ly
Nhắc nữa làm chi có được gì
Giờ đây một kẻ cô đơn quá
Một vết thương lòng mãi khắc ghi

Thề có đất trời với trăng sao
Tình tôi như sóng biển dạt dào
Ngân Hà mấy nhịp cầu chăng nữa ?
Ô Thước xây xong anh vẫn đưa

Thêm một người nữa ngỏ yêu tôi
Chỉ nói ra thôi biết mặn mòi
Ai say thì cứ say trong mộng
Mộng đầu có dễ cũng thành không

Mai này tôi vĩnh viễn ra đi
Bởi biết lòng tôi đã yêu vì
Nhân tình như ảnh trong sương khói
Tan rồi lại hợp, hợp rồi tan.

Dâng Thầy


DÂNG THẦY
Uyên Thảo

Nhắc đến thầy! Người yêu kính lòng con
Tóc dẫu phai vẫn miệt mài bục giảng
Trang giáo án trắng đêm thầy đã soạn
Đã dìu con bước tới những chân trời

Tri ân thầy năm tháng chẳng khi vơi
Nửa trái tim hiến dâng thầy tất cả
Thầy là sao, ánh mặt trời muôn ngả
Lặng lẽ soi, dẫn dắt mọi lớp người

Nắng hay mưa vẫn cặm cụi mà thôi
Giọt mồ hôi có khi nhòa trang giấy
Bao mùa phượng rơi rơi cùng bụi phấn
Thầy đứng đây dõi bước chúng con về

Trái tim thầy chảy bỏng một niềm mong
Lái con thuyền đưa con bằng tri thức
Bao chặng đường gian lao chờ phía trước
Thầy của con vẫn vững chắc tay chèo

Con xin về ôm chặt lấy thầy con
Hôn thật khẽ đôi tay giờ gầy guộc
Con bật khóc khi nhìn trong ánh mắt
Thầy, thầy ơi ! Người yêu kính muôn đời

Hoài Niệm




HOÀI NIỆM
Uyên Thảo


Đâu chỉ có mùa thu là buồn bã
Hay lá vàng làm gợi chút niềm riêng
Đâu chỉ có mùa đông là buốt giá
Hay triền miên mưa đến gợi giăng sầu
Biển cũng lúc ồn ào khi lặng lẽ
Trăng khi vơi, chi khuyết lại khi đầy
Rượu để say để chuốt những men buồn
Thuyền rời bến cũng neo nhờ bến khác.
Hoàng hạc hỡi thấu chăng lòng lữ khách
Biệt quê hương viễn khúc kẻ tha phương
Khúc nhạc quê day dứt sợi tơ vương
Tìm giọng hát ai vọng từ dĩ vãng…

Con dốc dài sương mờ ôi heo hút
Gió heo may rét mướt cả đôi lòng
Hương dạ lan phảng phất chút niềm mong
Cứ chợt đến, chợt đi xa tầm với
Và từng đêm bên song vầng trăng đó
Khép linh hồn nhốt cả cuộc đời tôi
Có gì không, còn gì không để tiếc?
Hóa đá rồi ôi một thuở lênh đênh
Đâu người say tơ tưởng một giai nhân?
Một kẻ mù yêu hằng nga cung ngọc
Kẻ tình si đem say vào tiếng hát
Ru lòng người sao chẳng chịu ru em?

Rặng thông kia chẳng buồn reo lên nữa
Hạt mưa rơi chẳng tí tách đôi lời
Giọt lệ úa chẳng còn chi chảy nữa
Dốc tình sầu một kẻ đứng chơ vơ
Chong đèn khuya chỉ riêng mình một bóng
Ru lòng đêm bằng niệm khúc cho người
Từng cơn gió rét lùa qua mái lá
Thoảng qua mành mắt lệ đẫm niềm riêng
Vẫn còn đau một vết đau thầm lặng
Nỗi đau này không biết ngỏ cùng ai
Cánh nhạn bay biết khi nào trở lại
Vẫn rớt hoài ôi những giọt không tên.

Thầm Lặng


THẦM LẶNG
Uyên Thảo

Tôi chỉ là chiếc bóng
Đi bên cạnh đời em
Tôi chỉ là nhành cây
Vô tình em chợt với
Tôi chỉ là viên sỏi
Lăn theo dấu chân em
Hay chỉ là đèn khuya
Soi lối em về tối

Thôi cũng đành thầm lặng
Để được phút gần em
Thôi cũng đành lặng câm
Nỗi lòng qua ánh mắt
Thôi cũng đành câm nín
Nhìn em vui với ai
Chỉ mong thấy em cười
Cho đời thôi lạnh lẽo

Tình yêu tôi là thế
Thật bình lặng người ơi
Biết đau khổ cả đời
Nhưng thôi đành nhận lấy
Nhận lấy phần đau khổ
Để hạnh phúc về em
Bởi vì tôi đã yêu
Một tình yêu tha thiết
Một tình yêu bất diệt
Yêu mãi mãi muôn đời
Dù sông cạn non dời
Không bao giờ thay đổi.

Hồi Tưởng




HỒI TƯỞNG
(Gửi một hình bóng xa xôi…)
Uyên Thảo

Trời trở lạnh len vào căn gác nhỏ
Góc phố dài xao xác gió heo mây
Khúc nhạc buồn day dứt có ai hay
Như vội vã ru hồn vào phiêu lãng
Tôi dừng trước một khu vườn ánh sáng
Bước chân vào tìm lại lối yêu xưa
Kỷ niệm buồn trỗi dậy giữa cơn mưa
Dĩ vãng đó phôi pha vào sương gió
Lưu bút xưa không biết người còn có ?
Hay vô tình vứt bỏ tấm lòng tôi
Mới hôm nào bây giờ đã phai phôi
Chẳng biết đến khi nao về chốn cũ
Nơi tỉnh nhỏ bây giờ mưa giăng phủ
Căn gác buồn tôi ngồi đếm thời gian
Dẫu biết rằng cuộc tình đó mau tan
Nhưng mãi mãi không bao giờ quên lãng
Nhờ khói thuốc đưa tôi tìm trăng sáng
Ánh trăng thề ngày ấy có còn không ?
Những đêm dài thao thức nỗi nhớ mong
Hình bóng ấy chập chờn trong giấc ngủ
Đưa tay ra níu lấy ân tình cũ
Bỗng bàng hoàng chợt tỉnh một giấc mơ…

Bài thơ đầu tay

Đêm Với Trăng



ĐÊM VỚI TRĂNG
Uyên Thảo

Đêm nay ghế đá lạnh đầy sương
Thoảng chút mùi hương những mê thường
Yên nghe tiếng gọi qua làn tóc
Reo khẽ tơ đàn nợ vấn vương

Phút đầu chợt tỉnh một vầng trăng
Có đám mây kia phủ chị Hằng
Bay nhanh vung vãi thơ với nguyệt
Thoảng động hồ reo đến dạ tuyền

Cả trời non vỡ cả hồn thơ
Khéo nỗi trần ai lắm hững hờ
Chỉ nghe tang tóc trong màu xám
Và chỉ nghe buồn giữa thinh không

Khoảng lặng giờ đây đã lắng im
Mà sao ta cứ mãi đi tìm
Uống cho say ngất trong tiếng nhạc
Để ngậm hồn trăng ở trong tim