
VỀ VỚI BIỂN
(Tặng người em gái với một tấm lòng trân trọng và biết ơn)
Uyên Thảo
Xa lâu rồi giờ trở lại nơi đây
Nha Trang ơi! Ta về nghe sóng hát
Nghe trong gió lời thì thầm của biển
Hơi mặn nay có còn giống thuở nào ?
Chẳng nơi đâu để nhớ phải không em ?
Chỉ Nha Trang chứa chan từng kỷ niệm
Trong rạo rực có chút gì thầm lặng
Đang nằm im tận hưởng phút giao thời
Nghe gì không ? Tiếng sóng vẫn xôn xao
Rì rào đưa dư âm thành khúc hát
Ôm hơi thở và say mê hơi thở
Của đại dương, của rặng liễu ru buồn…
Bãi cát xưa còn in dấu chân em ?
Nước triều lên lấp dần từng dấu vết
Đêm nay gió, sao gió nhiều đến vậy ?
Tóc em bay huyền diệu mảnh trăng đầy
Kể tôi nghe tâm sự những ngày qua
Xa Nha Trang thấy lòng mình trống trải
Nhiều lúc khóc và nhiều lần lạc lõng
Em chỉ mơ, chỉ ước đến ngày về
Nhìn em cười khi trở lại biển xưa
Tuy bãi cát đôi chỗ giờ đã lấp
Đêm nay gió, nhưng tim thì thật ấm
Em thấy lòng thanh thản phải không em ?
Trong mắt em biển sẽ đẹp làm sao ?
Thử hình dung nhưng chắc là không thể
Em có biển, bỉển là lòng em đó
Thật mênh mông và chan chứa tình người
Bỉển dịu êm và em cũng dịu êm
Biển cồn cào riêng em thì bình lặng
Em luôn vậy bởi vì còn e ấp
Hơi e dè và sợ sệt phải không ?
Muốn đưa em dạo quanh bãi cát vàng
Hưởng hơi nắng trong nồng cay của biển
Nhưng thời gian, thời gian sao ngắn ngủi ?
Mọi ước mong đành hẹn đến khi nào ?
Ngồi bên em, với biển cả quê hương
Tôi muốn hát nhưng nào có được
Bởi sóng cuốn âm vang dường mừng rỡ
Đón em về, người em gái tôi ơi…
Một lúc thôi nhưng sẽ nhớ trọn đời
Đêm Nha Trang trong tôi nhiều xúc cảm
Viết tặng em như nhắc thầm hãy nhớ
Biển quê hương mong và đợi em về
(18/11/2005)

No comments:
Post a Comment