
TIỄN CHÂN NGƯỜI
Uyên Thảo
Khóc giữa đêm đen gió não nùng
Yên nghe trời đất thử hình dung
Hạt rơi tí tách chiều đưa tiễn
Lất phất giọt sầu giữa khoảng trung
Lát đát bên sông mấy nếp nhà
Giữa vùng tê tái buốt khơi xa
Đọng từng giọt nhỏ qua muôn lá
Rả rích thâu canh lúc xế tà
Đi giữa trời đêm xa vẳng thôi
Rát mặt cất bước buổi chia phôi
Trông người dáng nhỏ mờ sương khói
Có biết cuộc vui giữa lúc rồi ?
Khách hỡi! Sao rời giữa sắc giông
Hạt rơi đưa tiễn rũ bụi lòng
Lành lạnh chăn gối tìm hơi ấm
Hỏi lòng biền biệt có nhớ không ?

No comments:
Post a Comment