Saturday, January 31, 2009

Tâm Sự Mùa Trăng


TÂM SỰ MÙA TRĂNG
Uyên Thảo

Người đã xa tôi giữa mùa trăng,
Cây cỏ lặng im chẳng nói rằng
Hứng ánh trăng vàng, trăng mộng mị
Soi từng lối nhỏ nẻo người đi…

Núi đã ôm trăng chết ngất rồi
Tôi ôm nàng ấy có gì vui ?
Trăng lên cao mãi xa dần núi
Nàng cũng đi rồi bỏ cuộc vui

Tình đến mùa trăng đi mùa trăng
Thơm như làn gió - ngửi được chăng ?
Thơm như hương tóc vờn đôi áo,
Chấp cánh hồn mình đến trăng sao

Trăng mới lớn lên có thẹn thùng ?
Không gian dày đặc một màn nhung
Lòng anh trăng cả, em cũng vậy
Anh có trăng, em cũng là trăng

Trăng đầy, trăng khuyết, trăng sẽ vơi
Tình ơi đừng thế kẻo ngậm ngùi,
Nửa vầng trăng chết hồn tôi chết
Ai sẽ mang trăng cứu rỗi hồn ?

Muốn viết thơ lên tận Quảng Hàn
Giận trăng chia nửa, kẻ sang ngang
Người ôm gối lẻ, người xa biệt
Chức Nữ, Ngưu Lang mộng khối sầu…

Trăng hỡi! Trăng ơi! Trăng giờ đâu ?
Ánh trăng còn dưới đáy sông sâu ?
Có người đã vẽ trăng lên giấy
Để khi trăng khuyết ngỡ trăng đầy,

Ai nỡ làm trăng phải khóc thầm ?
Khói lam chiều biếc đứng lặng câm
Chẳng trôi đưa lối thuyền xa bãi
Mái chèo ai đậu bến sông trăng ?

Mây gió về đâu chẳng ghé qua ?
Nhà trăng cạnh đó, có chi xa ?
Có đám rêu xanh tường giậu thắm
Có vàng ánh liễu rũ đêm thanh…

Lạc bước dừng chân hỏi chuyện trăng,
Bước nữa sao đây ? Phải ngập ngừng…
E chắc nàng trăng đang nằm ngủ
Sợ nàng thức giấc giữa đêm thu

Tôi ngồi trên sóng để câu trăng
Thả chút hồn thơ, chút thẫn thờ
Hời hợt bóng trăng in làn nước
Gió qua nhòe cả nét sao băng

Ai đã đặt tên em là trăng ?
Ánh vàng ai dệt với ai căng ?
Nhiều đêm sờ sẫm bên song cửa
Cất tiếng khẽ khàng gọi cố nhân…

Tôi muốn bẻ trăng ra thành đôi
Ngậm vào hồn đó sợ chia phôi
Ý thơ nghe động mà khơi dậy
Dào dạt muôn trùng giữa biển khơi

Nhiều lúc cũng muốn giỡn trăng chơi,
Sợ chị Hằng kia quá lả lơi
Đong đưa tình ái mùa trăng sáng,
Chia cách đôi nơi lúc úa tàn

Giữa mùa trăng sáng sao nỡ xa ?
Chẳng đợi trăng lên rót đậm đà,
Đem trăng về ghép mùa nhung nhớ
Nhớ để rồi thương, nhớ để thương

Đêm nay tâm sự với nàng trăng
Trút bớt tâm tư - cạn hết chăng ?
Người xa tôi mãi mùa trăng ấy
Mùa trăng ơi hỡi, giận mùa trăng…

No comments:

Post a Comment