
SÓNG LÒNG
Uyên Thảo
Bao đêm rồi ngọn đèn soi bóng nhỏ
Tâm sự này viết nên những dòng thơ
Buồn, nhớ, đau thương cả cay đắng ê chề
Từng nét chữ thay tiếng lòng nức nở…
Ôi! Trùng dương có muôn vàn sóng vỗ
Nhưng sóng nào là tiếng sóng lòng tôi?
Sóng của tôi sao chẳng chịu xô bờ
Chỉ lặng lẽ, cô đơn ngóng đợi
Chẳng hòa mình vào nhịp thở trùng khơi...
Đợi gì đây? Đợi bình minh hửng sáng?
Hay mây hồng e ấp phía xa xa
Hay vì sao lạc mãi tận phương nào
Hay Ô Thước bắt cầu chia đôi ngả
Chỉ cúi đầu lặng im không đáp trả
Lệ lăn dài làm mặt sóng xôn xao
Vô thường ấy, sóng ơi đừng mong đợi
Sóng hôm này, mây xám của ngày mai
Thành làn mây bay khắp bốn phương trời
Cho nỗi nhớ vẫy vùng trong trời rộng
Để tìm hình bóng cũ, dấu yêu xưa
Phút bàng hoàng chợt bỗng đổ cơn mưa
Ướt bờ vai người yêu xưa bé nhỏ
Giờ đợi chờ chẳng ai đón ai đưa…
Phương xa đó không biết người còn nhớ
Dĩ vãng nào năm tháng chẳng phôi pha
Dù là mây, là gió cõi hư vô
Không sao xóa lời tri âm trao tặng,
Sóng tôi ơi! Xin sóng đừng lặng lẽ
Gào thét đi cho vơi bớt đau buồn
Đừng nhỏ lệ chỉ thêm phần tủi hận
Lệ nhỏ rồi người có trở về không?
Vẫn biết thế nhưng sóng lòng vẫn thế
Đêm từng đêm thổn thức vẫn gọi về
Qua lời ca điệu đàn như trách oán
Như cam đành cho số phận nhỏ nhoi
Cho giấc mộng tan dần vào quên lãng
Thành sương mờ che lấp mảnh trăng thu
Để lá vàng chẳng buồn thôi trút nữa
Bao lá vàng là bấy giọt sầu rơi
Đong đầy mãi thành sông ra biển lớn
Hòa nhịp thành đợt sóng thủy triều dâng.
Đau thương ơi hãy cùng đến một lần
Đau một lần chỉ một lần người hỡi
Một lần thôi và không còn trở lại
Để sóng lòng vẫn vỗ nhịp mông mênh.
(Nha Trang, ngày 20/3/2005)

No comments:
Post a Comment