
NGUỒN CẢM HỨNG
Uyên Thảo
Gió đẩy mây, mây cuộn tròn trên bãi
Nằm thảnh thơi nghe sóng hát thì thào
Hình như có đôi chút gì lay động
Đang thầm thì có phải tiếng tâm tư ?
Dù có phải cũng chỉ là thổn thức
Và hơi mây nhờ gió lại mang về…
Như chợt tỉnh sau phút trầm tư ấy
Mây lại bay trên đôi ánh sao buồn
Để dịu vợi và thêm phần dịu vợi
Chợt mưa về sau những phút mây qua,
Cả đất trời như bừng tỉnh đê mê
Uống ngây ngất lệ tình đang tí tách
Ngàn sự sống lại trào dâng từ đấy
Lại du dương và lay động thơ lòng.
Mây nương gió, gió đưa mây về bến
Dừng chân đây và sẽ nghỉ nơi đâu ?
Có ghé lại hãy đem vầng mây ấm
Sưởi lòng tôi rồi lan tỏa hơi nồng
Cho ý vị theo gió mây tìm đến
Ý càng nồng thi hứng sẽ bay cao,
Gió là thơ, mây kia là điệu nhạc
Gom vần thơ ghép nên khúc nhạc đầy
Ta sẽ hát thay lời nào ấp ủ
Ngân âm buồn vang vọng khúc thi ca.

No comments:
Post a Comment