Saturday, January 31, 2009

Mưa Hà Nội


MƯA HÀ NỘI
Uyên Thảo

Cơn mưa phùn rơi những hạt đầu tiên
Xa vắng dòng sông đôi bờ liễu rũ
Ôm thành phố dưới mưa chiều vội vã
Một phút trầm tư câu kinh nguyện vọng về

Hà Nội ơi ! Ta nhớ những chiều mưa
Rơi từng giọt thương còn vương mùi hoa sữa
Nước hồ trong cũng vội vàng lay động
Mong những đợt mưa và phơn phớt sương mờ
Chừng không phải, có lẽ nào không phải ?
Tiếng của mưa hay tiếng nói năm nào ?
Nhưng chợt đến rồi chìm vào trong gió
Tan giữa thinh không vài bọt nước lưng trời...

Ai đem mưa giăng phố cổ còn say ?
Run rẩy trong mây sa từng giọt lệ
Năm cửa ô vó ngựa thồ đã vắng
Rèm đu đưa hóng cơn gió thu đầu,
Nhớ hơi lạnh chớm lên từ lòng đất
Rồi ấm dần nghi ngút bát chè xanh
Một ánh mắt, một con đường xa lắm
Một khoảng chênh vênh lạc lõng một tiếng lòng

Đèn đã sáng, bừng giữa lòng thành phố
Ta tưởng chừng đâu đó các vì sao
Ôi bức tranh ! Một bức tranh tuyệt bút
Đang trải dài và níu bước chân qua
Trong yên lặng có phách đàn vọng lại
Xen lẫn vào mưa là một khúc dương cầm

Ta vội hái mùa thu và thêm chút mưa buồn
Điểm lên từng dãy nhà góc phố
Mưa Hà Nội có vẻ gì hoang vắng
Có lẽ vì từng cơn gió heo may ?

No comments:

Post a Comment