Saturday, January 31, 2009

Một Khoảng Trời Trong Kí Ức


MỘT KHOẢNG TRỜI TRONG KÍ ỨC
Uyên Thảo

Lục bình trôi trên dòng sông Vàm Cỏ
Bên ven bờ ướt đẫm chút hơi sương
Sớm tinh mơ cây cỏ đứng khiêm nhường
Nghe quyên hót trên cành đang rộn rã

Quê miền Nam êm đềm, xinh đẹp quá!
Chiếc cầu tre, cây chuối, mấy hàng câu
Trên đồng cạn, dưới đồng sâu
Bác nông phu quanh năm còn cày cấy

Mưa lất phất nghiêng nghiêng vai người ấy
Hé nụ cười chớm nở đón bình minh
Hò…hò lơ, câu hát đậm ân tình
Vui cuộc sống, quên nhọc nhằn vất vả…

Dáng mẹ tôi, tảo tần trên lối nhỏ
Gánh mớ rau đi vội kịp chợ đông
Áo bà ba ướt đẫm lúc trời giông
Giọt mồ hôi lăn dài đôi gò má,

Ầu ầu ơ, lời ru bên cánh võng
Mái tranh chiều đưa giấc ngủ đầu nôi
Vai mẹ tôi quàng nặng gánh bên đời
Hằn sâu những vết chân chim mẹ hỡi!

Ta đã mơ, nghe đôi điệu lâm thôn
Chày giã mau gạo đều đêm trăng sáng
“Hò…hò…khoan, hỡi khoan hò khoan
Nhanh nhanh nhanh, đưa ngược về đô thành…”

Nắng dần lên, ruộng lúa chín ngát hương
Tay cần lao chăm bón từng gốc rạ
Vun đọt bắp, tỉa đọt cà mới trổ
Nuôi đàn con rau cháo vẫn vui vầy

Thanh bình lên cuộc sống mới no say
Gái cùng trai hẹn hò duyên đôi lứa
Đêm đã tàn, ngày đang lên tươi mới
Ôi đâu đâu cũng thấy nét rạng ngời

Từng chiếc xuồng ba lá mái buông trôi
Chèo nhẹ khua đưa đẩy làn nước nổi
Mộc mạc thay, nơi gạo trong nghĩa nặng
Êm đềm thay, đời chất phát quê mình

Nhớ hôm nào, đêm gió mát trăng thanh
Đi trên sông thả hồn mơn theo sóng
Long lanh nước, nhè nhẹ thôi người nhé!
Kẻo vô tình làm mất bức tranh sao

Một miền quê trong kí ức ngày xưa
Có đổi khác, tôi đâu nào biết được
Có cánh cò chiều, sớm, trưa đuổi rượt
Có đôi bài vọng cổ, khúc dân ca…

Quê hương ơi! Hai tiếng thật đậm đà
Đã trót ghi, in mãi vào trong dạ
Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa rồi, đừng quên cội người ơi!

Muốn đưa tay ôm sóng nước vào lòng
Thỏa thích bơi, bẻ đôi nhành hoa dại
Tuy xa xôi, cách trở…nhưng gần lại
Vì quê hương chỉ có một trên đời

No comments:

Post a Comment