
(Chỉ cần đọc bài này, người sẽ hiểu tình yêu tôi dành cho người biết đến nhường nào)
MÁU TUYẾT
Uyên Thảo
Một vùng núi tuyết đỏ au au
Ai gánh máu tôi đi về đâu ?
Sao người gánh máu đi trên tuyết
Đem về bán lấy chút nhân duyên
Sắc bạch giờ đây chuyển thành hồng
Nhuộm màu đỏ thắm của người ngông
Một vùng, một sắc pha màu máu
Ôi là đau ! Máu của tôi chăng ?
Lênh láng một màu máu đỏ tươi
Khói nóng bốc lên cao tận trời
Máu rơi trên tuyết sao nóng vậy ?
Lạnh không bằng nóng của lòng tôi
Rồi mai tôi sẽ trút nguồn cơn
Trút sạch máu đi để dỗi hờn
Trút sạch tim gan cùng tất cả
Phơi khắp trên non biết máu còn ?
Máu pha màu tuyết có đẹp không ?
Nhìn xem đi nhé trắng tựa bông
Điểm thêm phơn phớt màu máu đỏ
Thành một màu hồng in vào lòng
Bán hết máu rồi sao chẳng mua
Nổi một tấm thân, cứ tưởng đùa
Máu tuy nhiều vậy nhưng vô giá
Chữ “tình” em quá đỗi kiêu sa
Trời hỡi! Mai này tôi mất đi
Còn chi giọt máu nhỏ phân ly ?
Còn chăng xương cốt tôi màu trắng ?
Ngả xuống người qua có biết rằng ?
Có ai thương xót chút tình côi
Đem ép máu tôi ra thành đôi
Một bên là tuyết bên này máu
Đừng lẫn vào nhau tan vỡ mau
Máu tình, máu nghĩa, máu thủy chung
Cứ chảy ra đi đến tận cùng
Người ơi nhìn máu - nhìn tôi đó
Máu đỏ thay lời yêu dành cho
Gánh máu đi nhanh, mau đi nhanh
Xem chừng không kịp lúc tàn canh
Sáng ra người bước đi đường mới
Không thấy xác tôi chết thật rồi…

No comments:
Post a Comment