Saturday, January 31, 2009

Lẽ Thường



LẼ THƯỜNG
Uyên Thảo

Một người yêu nữa đã phụ tôi
Đi về góc biển cuối chân trời
Để tôi chìm đắm trong hư ảo
Mịt mờ sương khói não nùng rơi.

Khe khẽ trong đêm vẫn gọi tên
Nhưng sao trời đất chỉ im lìm
Đâu người đáp trả? Người đáp trả?
Chỉ có riêng tôi để lắng chìm

Đưa người sao chẳng đưa qua sông
Sang bến đò ngang mãi ngóng trông
Hoàng lâu trong cõi in trong cõi
Hạc đã bay rồi bỏ cuộc chơi

Chiều chiều ta lại ngắm sao rơi
Thả cánh bèo trôi đến tận trời
Đêm về viết nốt dòng tâm sự
Hận kẻ phụ tình dạo phím lơi

Xa rồi thôi cũng đã chia ly
Nhắc nữa làm chi có được gì
Giờ đây một kẻ cô đơn quá
Một vết thương lòng mãi khắc ghi

Thề có đất trời với trăng sao
Tình tôi như sóng biển dạt dào
Ngân Hà mấy nhịp cầu chăng nữa ?
Ô Thước xây xong anh vẫn đưa

Thêm một người nữa ngỏ yêu tôi
Chỉ nói ra thôi biết mặn mòi
Ai say thì cứ say trong mộng
Mộng đầu có dễ cũng thành không

Mai này tôi vĩnh viễn ra đi
Bởi biết lòng tôi đã yêu vì
Nhân tình như ảnh trong sương khói
Tan rồi lại hợp, hợp rồi tan.

No comments:

Post a Comment