
KHÚC MƯA
Uyên Thảo
Đã bao đêm ngắm mưa ngoài khung cửa
Từng hạt buồn, từng hạt nhẹ nhàng rơi
Hạt theo gió nghiêng nghiêng qua mái lá
Hay thẫn thờ đánh khẽ một nhành cây
Mưa cứ thế thâu đêm mưa rả rích
Tiếng côn trùng hòa nhịp với tiếng mưa
Khúc đồng quê trỗi dậy tự bao giờ
Hay khúc biệt ly, khúc sầu, khúc nhớ.
Cánh nhạn bay trong làn mưa vội vã
Tuy mệt nhoài nhưng có cặp, có đôi
Chẳng như tôi ôm trọn suốt cuộc đời
Yêu thầm kín một người qua ánh mắt
Tôi ngồi đó như đợi chờ tri kỷ
Chờ ai đây ? Chờ mãi đến bao giờ ?
Chờ mưa tạnh ửng hồng chân trời đỏ
Chờ bình minh mang nắng ấm êm đềm.
Nhưng ánh dương chỉ đến rồi vụt tắt
Trời kéo mây đem giông tố cho đời
Cho nhạn kia đôi cánh phải xa vời
Khúc đồng quê chẳng ai buồn ru nữa
Trời cứ thế, tôi vẫn ngồi như thế
Nhìn sự đời xoay chuyển có ai hay
Nhấp cà phê đầu lưỡi nỗi đắng cay
Dòng lệ nhỏ lăn dài đôi bờ má.
Tôi bật khóc như chưa bao giờ khóc,
Như trách hờn trời chia rẽ đôi nơi
Nụ tầm xuân xanh ngát đã bao đời
Xin hái khẽ trao người thay lời nói
Chợt bừng tỉnh ôi thôi là ảo mộng
Mộng ban đầu đâu phải dễ lãng quên
Như đời tôi năm tháng vẫn lênh đênh
Theo mưa đó trôi dần ra biển lớn
Bồng bềnh mãi biết đâu là bờ bến…
Biết ai người thương lấy cánh bèo kia ?
Mưa vẫn tuôn từng hạt nhỏ não nề
Khóc tiễn tôi, tiễn tình vào quên lãng…
Uyên Thảo
Đã bao đêm ngắm mưa ngoài khung cửa
Từng hạt buồn, từng hạt nhẹ nhàng rơi
Hạt theo gió nghiêng nghiêng qua mái lá
Hay thẫn thờ đánh khẽ một nhành cây
Mưa cứ thế thâu đêm mưa rả rích
Tiếng côn trùng hòa nhịp với tiếng mưa
Khúc đồng quê trỗi dậy tự bao giờ
Hay khúc biệt ly, khúc sầu, khúc nhớ.
Cánh nhạn bay trong làn mưa vội vã
Tuy mệt nhoài nhưng có cặp, có đôi
Chẳng như tôi ôm trọn suốt cuộc đời
Yêu thầm kín một người qua ánh mắt
Tôi ngồi đó như đợi chờ tri kỷ
Chờ ai đây ? Chờ mãi đến bao giờ ?
Chờ mưa tạnh ửng hồng chân trời đỏ
Chờ bình minh mang nắng ấm êm đềm.
Nhưng ánh dương chỉ đến rồi vụt tắt
Trời kéo mây đem giông tố cho đời
Cho nhạn kia đôi cánh phải xa vời
Khúc đồng quê chẳng ai buồn ru nữa
Trời cứ thế, tôi vẫn ngồi như thế
Nhìn sự đời xoay chuyển có ai hay
Nhấp cà phê đầu lưỡi nỗi đắng cay
Dòng lệ nhỏ lăn dài đôi bờ má.
Tôi bật khóc như chưa bao giờ khóc,
Như trách hờn trời chia rẽ đôi nơi
Nụ tầm xuân xanh ngát đã bao đời
Xin hái khẽ trao người thay lời nói
Chợt bừng tỉnh ôi thôi là ảo mộng
Mộng ban đầu đâu phải dễ lãng quên
Như đời tôi năm tháng vẫn lênh đênh
Theo mưa đó trôi dần ra biển lớn
Bồng bềnh mãi biết đâu là bờ bến…
Biết ai người thương lấy cánh bèo kia ?
Mưa vẫn tuôn từng hạt nhỏ não nề
Khóc tiễn tôi, tiễn tình vào quên lãng…

No comments:
Post a Comment