
(Gửi một hình bóng xa xôi…)
Uyên Thảo
Trời trở lạnh len vào căn gác nhỏ
Góc phố dài xao xác gió heo mây
Khúc nhạc buồn day dứt có ai hay
Như vội vã ru hồn vào phiêu lãng
Tôi dừng trước một khu vườn ánh sáng
Bước chân vào tìm lại lối yêu xưa
Kỷ niệm buồn trỗi dậy giữa cơn mưa
Dĩ vãng đó phôi pha vào sương gió
Lưu bút xưa không biết người còn có ?
Hay vô tình vứt bỏ tấm lòng tôi
Mới hôm nào bây giờ đã phai phôi
Chẳng biết đến khi nao về chốn cũ
Nơi tỉnh nhỏ bây giờ mưa giăng phủ
Căn gác buồn tôi ngồi đếm thời gian
Dẫu biết rằng cuộc tình đó mau tan
Nhưng mãi mãi không bao giờ quên lãng
Nhờ khói thuốc đưa tôi tìm trăng sáng
Ánh trăng thề ngày ấy có còn không ?
Những đêm dài thao thức nỗi nhớ mong
Hình bóng ấy chập chờn trong giấc ngủ
Đưa tay ra níu lấy ân tình cũ
Bỗng bàng hoàng chợt tỉnh một giấc mơ…
Bài thơ đầu tay

No comments:
Post a Comment