
HOÀI NIỆM
Uyên Thảo
Đâu chỉ có mùa thu là buồn bã
Hay lá vàng làm gợi chút niềm riêng
Đâu chỉ có mùa đông là buốt giá
Hay triền miên mưa đến gợi giăng sầu
Biển cũng lúc ồn ào khi lặng lẽ
Trăng khi vơi, chi khuyết lại khi đầy
Rượu để say để chuốt những men buồn
Thuyền rời bến cũng neo nhờ bến khác.
Hoàng hạc hỡi thấu chăng lòng lữ khách
Biệt quê hương viễn khúc kẻ tha phương
Khúc nhạc quê day dứt sợi tơ vương
Tìm giọng hát ai vọng từ dĩ vãng…
Con dốc dài sương mờ ôi heo hút
Gió heo may rét mướt cả đôi lòng
Hương dạ lan phảng phất chút niềm mong
Cứ chợt đến, chợt đi xa tầm với
Và từng đêm bên song vầng trăng đó
Khép linh hồn nhốt cả cuộc đời tôi
Có gì không, còn gì không để tiếc?
Hóa đá rồi ôi một thuở lênh đênh
Đâu người say tơ tưởng một giai nhân?
Một kẻ mù yêu hằng nga cung ngọc
Kẻ tình si đem say vào tiếng hát
Ru lòng người sao chẳng chịu ru em?
Rặng thông kia chẳng buồn reo lên nữa
Hạt mưa rơi chẳng tí tách đôi lời
Giọt lệ úa chẳng còn chi chảy nữa
Dốc tình sầu một kẻ đứng chơ vơ
Chong đèn khuya chỉ riêng mình một bóng
Ru lòng đêm bằng niệm khúc cho người
Từng cơn gió rét lùa qua mái lá
Thoảng qua mành mắt lệ đẫm niềm riêng
Vẫn còn đau một vết đau thầm lặng
Nỗi đau này không biết ngỏ cùng ai
Cánh nhạn bay biết khi nào trở lại
Vẫn rớt hoài ôi những giọt không tên.

No comments:
Post a Comment