
ĐÊM VỚI TRĂNG
Uyên Thảo
Đêm nay ghế đá lạnh đầy sương
Thoảng chút mùi hương những mê thường
Yên nghe tiếng gọi qua làn tóc
Reo khẽ tơ đàn nợ vấn vương
Phút đầu chợt tỉnh một vầng trăng
Có đám mây kia phủ chị Hằng
Bay nhanh vung vãi thơ với nguyệt
Thoảng động hồ reo đến dạ tuyền
Cả trời non vỡ cả hồn thơ
Khéo nỗi trần ai lắm hững hờ
Chỉ nghe tang tóc trong màu xám
Và chỉ nghe buồn giữa thinh không
Khoảng lặng giờ đây đã lắng im
Mà sao ta cứ mãi đi tìm
Uống cho say ngất trong tiếng nhạc
Để ngậm hồn trăng ở trong tim
Uyên Thảo
Đêm nay ghế đá lạnh đầy sương
Thoảng chút mùi hương những mê thường
Yên nghe tiếng gọi qua làn tóc
Reo khẽ tơ đàn nợ vấn vương
Phút đầu chợt tỉnh một vầng trăng
Có đám mây kia phủ chị Hằng
Bay nhanh vung vãi thơ với nguyệt
Thoảng động hồ reo đến dạ tuyền
Cả trời non vỡ cả hồn thơ
Khéo nỗi trần ai lắm hững hờ
Chỉ nghe tang tóc trong màu xám
Và chỉ nghe buồn giữa thinh không
Khoảng lặng giờ đây đã lắng im
Mà sao ta cứ mãi đi tìm
Uống cho say ngất trong tiếng nhạc
Để ngậm hồn trăng ở trong tim

No comments:
Post a Comment