Saturday, January 31, 2009

Cũng Đành Lãng Quên




CŨNG ĐÀNH LÃNG QUÊN
Uyên Thảo

Khói thuốc bay đưa tôi vào dĩ vãng
Chẳng niềm vui chẳng rộn rã tiếng cười
Chẳng hồn nhiên trong trắng tuổi hai mươi
Chỉ đau thương và ngập tràn nước mắt

Nhớ cái thuở hai đứa cùng cắp sách
Ánh mắt nhìn e ấp chẳng dám trao
Cánh phượng rơi nức nở một câu chào
Thế là hết đưa người xa tầm với,

Người bước đi đến phương trời mong đợi
Tôi ngồi đây trang nhật ký úa màu
Lật từng trang quặn thắt nỗi niềm đau
Đau của yêu, của thương, của hận…

Nhưng tình tôi mãi mãi là cùng tận
Như đại dương con sóng vẫn vỗ về
Như bài ca réo rắt buốt sơn khê
Đã ngân lên cùng tôi, cùng dòng lệ

Hãy cho tôi một phút buồn lắng đọng
Nằm xuống nghe tiếng đập của tim người
Rạo rực, say mê chẳng cay đắng ê chề
Được bao lâu hay thoáng qua người hỡi ?

Tình là gì, người ơi tôi mong đợi
Yêu là gì, người có đợi lời tôi
Tình và yêu sao chẳng chịu cặp vần
Như tôi, người dần xa nhau mãi mãi

Đêm từng đêm, đường độc hành xa vợi
Tìm bóng người trên lối cũ thân quen
Trên niềm đau hằn vết một linh hồn
Để tình chết trên tay tôi nắm giữ

Bóng xế tà ga chiều loang màu mắt
Đưa tôi đi vĩnh biệt mối tình đầu
Sầu gọi sầu náo nức những đêm thâu
Len nhè nhẹ tiếng lòng tôi nức nở
Cũng chìm dần quên lãng tiếng mưa ngâu…

No comments:

Post a Comment