
Về Đâu
Uyên Thảo
Trả được không ? Năm tháng ấy xa xưa
Đêm tân hôn giữ gì cho tôi nữa ?
Tôi vẫn chờ dù chỉ là chút nhỏ
Một chút tình người có bán đi chăng ?
Ai đang vui âu yếm giấc mộng lành ?
Ai ngồi đây, day dứt từng kỷ niệm ?
Đừng bỏ lỡ dù chỉ là hư ảnh
Cứ vui đi, có một kẻ đứng nhìn
Thật lặng im, tôi nghe rõ từng cơn
Nghe hơi thở gấp gáp vào khoảng vắng
Nghe nhịp đập nhanh nhanh dường thắt chặt
Xột xoạt nghe chăn chiếu cũng rên lời…
Tôi muốn uống và no nê vô vạn
Của hồn em ướt đẫm một màn sương
Làm sao được ? Đêm tân hôn người ấy,
Nào phải tôi - người gác cửa lặng thầm
Và để rồi
Bờ môi ai đang mơn cả làn da ?
Trời hỡi ôi ! Tim sao giờ đau lạ
Trời hỡi ôi ! Tôi về trong vật vã
Người người ơi! Tôi mất cả người rồi…
Dù không còn là của mình nữa nhưng mình vẫn còn hy vọng, dù chỉ là rất mong manh....
Uyên Thảo
Trả được không ? Năm tháng ấy xa xưa
Đêm tân hôn giữ gì cho tôi nữa ?
Tôi vẫn chờ dù chỉ là chút nhỏ
Một chút tình người có bán đi chăng ?
Ai đang vui âu yếm giấc mộng lành ?
Ai ngồi đây, day dứt từng kỷ niệm ?
Đừng bỏ lỡ dù chỉ là hư ảnh
Cứ vui đi, có một kẻ đứng nhìn
Thật lặng im, tôi nghe rõ từng cơn
Nghe hơi thở gấp gáp vào khoảng vắng
Nghe nhịp đập nhanh nhanh dường thắt chặt
Xột xoạt nghe chăn chiếu cũng rên lời…
Tôi muốn uống và no nê vô vạn
Của hồn em ướt đẫm một màn sương
Làm sao được ? Đêm tân hôn người ấy,
Nào phải tôi - người gác cửa lặng thầm
Và để rồi
Bờ môi ai đang mơn cả làn da ?
Trời hỡi ôi ! Tim sao giờ đau lạ
Trời hỡi ôi ! Tôi về trong vật vã
Người người ơi! Tôi mất cả người rồi…
Dù không còn là của mình nữa nhưng mình vẫn còn hy vọng, dù chỉ là rất mong manh....




