Saturday, January 31, 2009

Về Đâu


Về Đâu
Uyên Thảo

Trả được không ? Năm tháng ấy xa xưa
Đêm tân hôn giữ gì cho tôi nữa ?
Tôi vẫn chờ dù chỉ là chút nhỏ
Một chút tình người có bán đi chăng ?

Ai đang vui âu yếm giấc mộng lành ?
Ai ngồi đây, day dứt từng kỷ niệm ?
Đừng bỏ lỡ dù chỉ là hư ảnh
Cứ vui đi, có một kẻ đứng nhìn

Thật lặng im, tôi nghe rõ từng cơn
Nghe hơi thở gấp gáp vào khoảng vắng
Nghe nhịp đập nhanh nhanh dường thắt chặt
Xột xoạt nghe chăn chiếu cũng rên lời…

Tôi muốn uống và no nê vô vạn
Của hồn em ướt đẫm một màn sương
Làm sao được ? Đêm tân hôn người ấy,
Nào phải tôi - người gác cửa lặng thầm

Và để rồi

Bờ môi ai đang mơn cả làn da ?
Trời hỡi ôi ! Tim sao giờ đau lạ
Trời hỡi ôi ! Tôi về trong vật vã
Người người ơi! Tôi mất cả người rồi…


Dù không còn là của mình nữa nhưng mình vẫn còn hy vọng, dù chỉ là rất mong manh....

Có Những



Có Những...
Uyên Thảo

Có những thứ không ngôn từ định nghĩa
Có những điều chợt đến cũng chợt đi
Có những lời chưa được nhắc, được ghi
Có những người hóa thân vào sách sử

Có những lúc bồi hồi, buâng khuâng, vu vơ nhất
Cũng lúc lặng yên, bình tĩnh đến lạ thường
Có con đường đặt chân đến rồi quên
Có không gian trôi xa dần mãi mãi…

Có những người anh ra đi… biết khi nào trở lại…?
Có những người em đứng mãi ngóng con thuyền
Có mẹ già bịn rịn, có người vợ ôm con
Có mộ bia đã nằm yên viễn xứ

Có bài ca nâng chân người lữ thứ
Có ánh trăng vàng chiếu chênh chếch trong đêm
Có mình tôi nhặt chút lá… để nhớ, để buồn thêm…
Có đàn tơ nắn theo từng cung nhịp

Có bài thơ, bức tranh trên giấy điệp
Có những cành mai, câu chúc đón xuân về
Có những ân tình sâu đậm đượm hồn quê
Đã phôi pha… có bao giờ trở lại…?

Một Khoảng Trời Trong Kí Ức


MỘT KHOẢNG TRỜI TRONG KÍ ỨC
Uyên Thảo

Lục bình trôi trên dòng sông Vàm Cỏ
Bên ven bờ ướt đẫm chút hơi sương
Sớm tinh mơ cây cỏ đứng khiêm nhường
Nghe quyên hót trên cành đang rộn rã

Quê miền Nam êm đềm, xinh đẹp quá!
Chiếc cầu tre, cây chuối, mấy hàng câu
Trên đồng cạn, dưới đồng sâu
Bác nông phu quanh năm còn cày cấy

Mưa lất phất nghiêng nghiêng vai người ấy
Hé nụ cười chớm nở đón bình minh
Hò…hò lơ, câu hát đậm ân tình
Vui cuộc sống, quên nhọc nhằn vất vả…

Dáng mẹ tôi, tảo tần trên lối nhỏ
Gánh mớ rau đi vội kịp chợ đông
Áo bà ba ướt đẫm lúc trời giông
Giọt mồ hôi lăn dài đôi gò má,

Ầu ầu ơ, lời ru bên cánh võng
Mái tranh chiều đưa giấc ngủ đầu nôi
Vai mẹ tôi quàng nặng gánh bên đời
Hằn sâu những vết chân chim mẹ hỡi!

Ta đã mơ, nghe đôi điệu lâm thôn
Chày giã mau gạo đều đêm trăng sáng
“Hò…hò…khoan, hỡi khoan hò khoan
Nhanh nhanh nhanh, đưa ngược về đô thành…”

Nắng dần lên, ruộng lúa chín ngát hương
Tay cần lao chăm bón từng gốc rạ
Vun đọt bắp, tỉa đọt cà mới trổ
Nuôi đàn con rau cháo vẫn vui vầy

Thanh bình lên cuộc sống mới no say
Gái cùng trai hẹn hò duyên đôi lứa
Đêm đã tàn, ngày đang lên tươi mới
Ôi đâu đâu cũng thấy nét rạng ngời

Từng chiếc xuồng ba lá mái buông trôi
Chèo nhẹ khua đưa đẩy làn nước nổi
Mộc mạc thay, nơi gạo trong nghĩa nặng
Êm đềm thay, đời chất phát quê mình

Nhớ hôm nào, đêm gió mát trăng thanh
Đi trên sông thả hồn mơn theo sóng
Long lanh nước, nhè nhẹ thôi người nhé!
Kẻo vô tình làm mất bức tranh sao

Một miền quê trong kí ức ngày xưa
Có đổi khác, tôi đâu nào biết được
Có cánh cò chiều, sớm, trưa đuổi rượt
Có đôi bài vọng cổ, khúc dân ca…

Quê hương ơi! Hai tiếng thật đậm đà
Đã trót ghi, in mãi vào trong dạ
Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa rồi, đừng quên cội người ơi!

Muốn đưa tay ôm sóng nước vào lòng
Thỏa thích bơi, bẻ đôi nhành hoa dại
Tuy xa xôi, cách trở…nhưng gần lại
Vì quê hương chỉ có một trên đời

Máu Tuyết



(Chỉ cần đọc bài này, người sẽ hiểu tình yêu tôi dành cho người biết đến nhường nào)

MÁU TUYẾT
Uyên Thảo

Một vùng núi tuyết đỏ au au
Ai gánh máu tôi đi về đâu ?
Sao người gánh máu đi trên tuyết
Đem về bán lấy chút nhân duyên

Sắc bạch giờ đây chuyển thành hồng
Nhuộm màu đỏ thắm của người ngông
Một vùng, một sắc pha màu máu
Ôi là đau ! Máu của tôi chăng ?

Lênh láng một màu máu đỏ tươi
Khói nóng bốc lên cao tận trời
Máu rơi trên tuyết sao nóng vậy ?
Lạnh không bằng nóng của lòng tôi

Rồi mai tôi sẽ trút nguồn cơn
Trút sạch máu đi để dỗi hờn
Trút sạch tim gan cùng tất cả
Phơi khắp trên non biết máu còn ?

Máu pha màu tuyết có đẹp không ?
Nhìn xem đi nhé trắng tựa bông
Điểm thêm phơn phớt màu máu đỏ
Thành một màu hồng in vào lòng

Bán hết máu rồi sao chẳng mua
Nổi một tấm thân, cứ tưởng đùa
Máu tuy nhiều vậy nhưng vô giá
Chữ “tình” em quá đỗi kiêu sa

Trời hỡi! Mai này tôi mất đi
Còn chi giọt máu nhỏ phân ly ?
Còn chăng xương cốt tôi màu trắng ?
Ngả xuống người qua có biết rằng ?

Có ai thương xót chút tình côi
Đem ép máu tôi ra thành đôi
Một bên là tuyết bên này máu
Đừng lẫn vào nhau tan vỡ mau

Máu tình, máu nghĩa, máu thủy chung
Cứ chảy ra đi đến tận cùng
Người ơi nhìn máu - nhìn tôi đó
Máu đỏ thay lời yêu dành cho

Gánh máu đi nhanh, mau đi nhanh
Xem chừng không kịp lúc tàn canh
Sáng ra người bước đi đường mới
Không thấy xác tôi chết thật rồi…

Có Về


CÓ VỀ ?
(Tặng MM)
Uyên Thảo

Mai có về không em ?
Cánh đồng hoang chiều ai đợi ?
Cánh chim bay vời vợi
Về đi em! Tiếc nữa làm gì ?

Có về không em ơi ?
Mẹ già giờ đứng ngóng
Rưng rưng dòng mắt lệ
Có biết chăng ? Sao chẳng thấy em về ?

Mai em đã về chưa ?
Phố phường buồn, anh cũng vậy
Khói lam vờn chân mây
Người giờ đâu chẳng thấy ?

Mai có về không em ?
Thời gian nào qua mãi
Chắc chỉ về trong mơ
Người về đi, tôi ngóng đợi từng giờ

Về giữa lúc ban trưa
Khi bình minh hửng sáng
Về giữa lòng hoang sơ
Khi hoàng hôn tắt lịm

Về! Về lại những dòng sông
Câu hò trên bến lở
Con thuyền ai xa đưa
Mái chèo khua lối nhỏ

Biết em có về không ?
Mà bơ vơ khắc khoải
Tháng ngày như gần lại
Không gian như là tơ, se lại nỗi mong chờ

Em hãy về em nhé!
Về với anh em ơi!
Mẹ già còn chờ đợi
Quê nhà đâu xa khơi

Nửa vòng trái đất thôi
Về tiếng khóc đầu nôi
Với muôn vàn kỷ niệm
Mai có về em ơi ?